Tái tạo Hệ Sinh Thái bi chiến tranh tàn phá tỉnh Quảng Trị, Việt Nam

TÁI TẠO HỆ SINH THÁI BỊ CHIẾN TRANH TÀN PHÁ
TRONG TINH QUẢNG TRỊ, VIỆT NAM


Chiến tranh đã để lại một hậu quả tàn khốc lâu dài, gồm:
(1) một sự hủy diệt sinh môi lan tràn to rộng;
(2) một địa hình hoang tàn, trơ trọc, ô nhiểm với hóa chất diôxin, và lổ chổ đầy rẩy với những hố bom (xem ảnh dưới);  
(3) một tác hại trường cửu của hóa chất đại độc (diôxin) vào con người (với nhiều trường họp về hư hại di truyền trong những cộng đồng bị ảnh hưởng), vào thú vật hoang (chưa xác định) và vào môi trường (chất độc tích tụ trong đất, dưới đáy sông hồ, trong dây chuyền thực phẩm);
(4) một địa hình đầy rẩy với những hiện vật cực nguy hiểm còn chôn trong lòng đất như mìn, bom chưa nổ, và những chất nổ khác.  Những hiện vật nầy tiếp tục gây nên thương và tử vong;
(5) một hiện trạng kinh tế xã hội kiệt quệ, đổ nát cho nhân dân trong vùng;
(6) một hiện trạng nghèo khổ lan tràn to rộng.

Ba mươi năm sau chiến tranh, hệ sinh thái rừng trên núi đồi vùng Cam Lộ (ảnh trên) và hầu hết địa hình trong tỉnh Quảng Trị bị tàn phá vì chất độc Da Cam và bom rải thảm vẫn không hồi phục. Hóa chất lâu bền đại độc Diôxin tich tụ trong đât, đáy sông hồ, trong dây chuyền thức ăn là một tai họa triền miên cho sức khỏe của nhân dân trong tỉnh. Những hố bom (vòng tròn) khắp nơi là những nơi sinh sống thuận lợi của những loài muỗi truyền bệnh sôt rét, sốt xuất huyết và những bệnh khác.  Bom mìn chưa nổ trong lòng đất tiếp tục gây thương tử vong cho nhân dân sinh sống trong vùng (Ảnh do Tiến Sĩ Đặng Trung Phước 2004).                                  TIẾP>>>